HanSiNguyen & Friends

Tho Cua Ban

CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI

KHUNG TRỜI THƠ NHẠC

HÀN SĨ NGUYÊN & FRIENDS

oOo

THƠ CỦA BẠN

==============================
 

Thơ SÔNG CỬU

MẸ và BIỂN

Mến tặng em Chất và Trăm nhân ngày Mother’s Day 2009 - Sông Cửu

Màn sương long lanh nắng sớm
Dốc mòn con suối  uốn quanh
Mầm xanh chồi non vui đón
Vòng đời -  ngày mới  an lành
 
Tháng Năm biển xanh sóng biếc
Trải lòng tha thiết miên man
Đêm trường bơ vơ cánh Nhạn
Đội sương cõng bóng trăng vàng. . .
 
Đại Dương miên man sâu thẳm
Thì thầm ru khẻ xa xăm
Biển Đông theo dòng sóng vỗ
Mặn mà  tình Mẹ Việt nam . . .
 
Thương biển Ngàn năm tất tả
Âm thầm hứng cả buồn vui
Đắng cay ngọt bùi vất vã
Như tình Mẹ giành cho con!
 
                  *
 
Dòng máu trong con – của Mẹ
Luân lưu khắp  trời ly hương
Xa Mẹ đời con cô lẻ
Thương nhớ Mẹ hiền Việt Nam

Sông Cửu

oOo

Thuyền Lá

Nhớ Trang  & những oan  hồn trên biển
Sông Cửu

Hoàng hôn
Soi bóng trăng thề
Thương em
Chiếc lá
Sơn khê
Giữa dòng
Ra sông
Qua suối
Xuống ghềnh
Lênh đênh tiếc nuối
Bồng bềnh nỗi đau!

Vầng mây đen
Phủ trăng sầu
Con thuyền lá mỏng
Xôn xao cuối trời
”Trái tim là bến…”
Em ơi!
Chơi vơi
Chìm nổi
Ngàn khơi
Ngỡ ngàng

Rừng Thu
Ngập xác lá vàng
Tiếng chim Lẻ Bạn
Kêu vang cuối trời
Vi vu
Gió hú quanh đồi
Sương rơi kín nụ
Phủ chồi mầm xanh

Nỗi đau
Chiếc lá xa cành
Ngoảnh nhìn thân cội
Cam đành chia xa

Mịt mờ trời nước bao la . . .

SC
Pacific Beach 4 - 2009

---------------------------------------

VỆT SÁNG SÀI GÒN

Xuân nồng...
lòng nhói men cay
Thương em,
Tuổi" hao gầy… tha hương.

Sài Gòn
Hứng bụi ôm sương
Dấu chân ai
Cuối vệ đường cây thưa!?

Chợ Chiều
Con hẽm ngập mưa
Thương cây bàng nhỏ
Lưa thưa lá vàng...

Lăng Ông
Nghi ngút khói nhang
Lâm râm lời khấn
Nỗi oan... tràn về!

Giựt mình
nhìn mái tóc thề
Ngỡ em tan lớp
Chiều về trong mưa...

Còn chăng
Sợi nắng xuân xưa?
Một vệt sáng
Cũng đong đưa... Sài Gòn!

Sông Cửu

%%%%%%%%%%%%%%%

Thơ THANH TÂM THANH AN

 

TÌNH LÀ THẾ ĐẤY
                     
Tôi đứng đó, nghe từng cơn gió rít,
Ngại bấm chuông, em thức giấc giật mình.
Trời vào khuya, chợt trở gió, lạnh căm,
Tôi vẫn đứng thu mình, như tượng đá.

Tia nắng sớm, trên đỉnh trời rực rỡ,
Tôi giật mình, tuyết trắng xóa bao quanh.
Toàn thân mình, đã lạnh cứng như băng,
Tình yêu hỏi: Tội tình gì đây nhỉ?

Tôi lặng lẽ mỉm cười, vui lắm chứ,
Bởi khi yêu, biết chiều chuộng, đợi chờ.
Biết cho đi, không ngờ vực đắn đo,
Không tính toán, không rụt rè, do dự.

Tôi đã hỏi tôi: Hẳn vì cám dỗ,
Như thiêu thân, say lửa đỏ điên cuồng?
Nghe trong tôi vội đáp: Bởi trái tim,
Khi trọn vẹn cho một lần dâng hiến.

Tôi gạn hỏi tôi, lẽ nào mù quáng?
Không nghe trả lời, rảo bước làm ngơ.
Như con mồi, trước mãnh thú chực chờ,
Tôi bối rối, yếu mềm, tình yêu chế ngự.

Dây luyến ái buộc ràng, như định số,
Từ ngàn xưa, nối tiếp đến ngàn sau.
Đỉnh núi cao, đến tận cuối rừng sâu,
Đàn ong bướm, cứ lao đầu tìm mật.

Tôi lại trách tôi: Hẳn vì đắm đuối,
Nghe trả lời: -Gỗ  đá mới vô tri.
Bởi đâu hạnh phúc? _ Tình  yêu  là gì?
Tôi lặng lẽ mỉm cười: _ Yêu là thế!

Thanh Tâm Thanh An
(Trích trong Thơ Tình xb 2007)

-----------------------------------------------------------

SAO ANH
KHÔNG NÓI
ĐỂ EM
THƯƠNG THẦM

Anh không nói vì sao có nắng?
Và vì sao có áng mây trôi?
Vì sao ở tận đĩnh trời,
Vầng trăng lơ lửng,
Ai treo hôm nào?

Bởi đâu mình lại gặp nhau?
Em đây, anh đấy, ai đâu hẹn hò?
Vì sao em nghĩ vẩn vơ?
Buồn vui lẫn lộn, bao giờ không hay?

Khi nào em biết thương đây?
Xa ai biết nhớ, gần hay giận hờn?

Vì sao phải nhớ, phải thương?
Người dưng nước lã, ai thèm thương ai.
Chiêm bao, tiếp nối chiêm bao,
Mừng vui để đấy, ai đâu đến phần.

Hình như,đã có đôi lần,
Vấn vương ai đó, cũng gần giống anh.
Nghĩ xa, rồi lại tính gần,
Mình là con gái, đoan trang làm đầu.
Có thương cũng chẳng nói dâu,
Lỡ ai làm phách, làm cao, ngạo mình,

Giận anh, không nói, không cười,
Tức anh muốn khóc, tại sao vô tình?
Hôm qua gặp lại quên nhanh,
Ngập ngừng, muốn tỏ chuyện mình lại thôi.

Sao hồi hộp quá anh ơi!
Bước đi líu ríu, mỉm cười lặng thinh.
Phải yêu là thế không anh?
Từ lâu, em đã thương thầm anh sao ?

                Thanh Tâm Thanh An
           (Trích trong Xa Xăm 2006)

EM KHÔNG ĐẾN CHIỀU NAY

Em không đến chiều nay,
Anh buồn lắm!                     
Trời lặng thinh,
Đất cũng lặng thinh.

Cây âm thầm
Nghiêng mình,
Rủ lá.
Gió hững hờ,
Vào lối cũ đìu hiu.

Tia nắng cuối ngày,
Lất lây,
Hấp hối.
Chiều vội đi,
Hoàng hôn xuống nửa chừng.

Một mình anh,
Sao còn cả mùa Đông?

Trời mênh mông,
Đất cũng mênh mông.
Em không đến ,
Thời gian chồng chất đống.
Ở trong anh,
Và cả quanh anh
Trùng trùng.

Trời lặng thinh,
Đất cũng lặng thinh.
Em không đến,
Chiều buồn.
Hoang vắng quá!
Vắng quanh anh,
Vắng cả trong anh.
Lạnh lùng!

Còn gì không?
Ngọn lửa yêu thương?
Vòng tay ấm?
Con nước bình yên,
Thuyền vào bến đậu?

Trời mênh mông,
Đất cũng mênh mông.
Em không đến,
Chiều giá băng,
Tuyết trắng.
Tuyết lưng trời,
Tuyết trắng xóa bên song.
Giọt buồn,
Đọng giữa hồn anh,
Lặng buồn!

Em không đến.
Chiều chìm.
Băng tuyết trắng!

Thanh Tâm Thanh An
(Trích trong Vào Đời)

%%%%%%%%%%%%%%%%%

Thơ TRẦN PHẠM VŨ HOÀNG

MẸ ƠI

Suốt đời tần tảo để nuôi con
Nay đã già nua sức mỏi mòn
Căn bệnh nan y tàn ác quá
Tiễn Mẹ xa rời với chúng con

Ôi nỗi đau thương mãi chất chồng!
Lặng tìm bóng Mẹ chốn hư không
Còn đâu hình bóng ngày xưa ấy?  
Kẽo kịt oằn vai kiếp gánh gồng

Nỗi nhớ mang theo suốt cả đời.
Bình minh chưa rạng gánh hàng tươi
Trên đôi vai Mẹ về phiên chợ
Đi sớm về trưa kiếm chút lời.

Rồi lũ con này đã lớn khôn!
Mỗi chiều Mẹ đứng dưới hoàng hôn
Trông chờ từng đứa về thăm Mẹ!
Chẳng thấy ai đâu? Mẹ thoáng buồn....

Cuộc đời ôi thật trớ trêu thay?
Cưc khổ đau thương suốt tháng ngày
Khi nhẹ gánh lo đành ly biệt...??
Mẹ âm thầm... về cõi thiên thai.

Đường làng tìm bóng Mẹ nơi đâu?
Gốc bưởi bờ ao...lặng lẽ sầu.
Giếng nước lặng yên tìm bóng Mẹ.
Khung cửa buồn vắng Mẹ đêm thâu

Mẹ đã đi xa khuất thật rồi....!!!
Nụ cười mãn nguyện nở trên môi
Đàn con khôn lớn thành danh cả.
Nơi chốn bồng lai.... Mẹ mỉm cười.

Trần Phạm Vũ Hoàng

oOo

ĐÊM CUỐI CÙNG BÊN MẸ

Ôi tiếng gà eo óc gáy đầu thôn
Đêm sắp hết, đêm cuối cùng bên Mẹ
Bên di ảnh, bên quan tài lặng lẽ.
Chợt bàng hoàng, thảng thốt: Mẹ ra đi!

Ngày mai đây con còn lại được gì?
Hay cam phận mồ côi mãi mãi!
Con chợt thấy cô đơn trống trãi
Cuộc chia ly này không gặp lại Mẹ ơi!

Ôi tiếng gà như giục giã khắp nơi
Như hối thúc hồn Mẹ về tiên cảnh
Để đưa tiễn xác thân về đất lạnh.
Và thời gian không ngừng lại bao giờ

Con còn đây bỗng chốc hoá dại khờ...

Trần Phạm Vũ Hoàng

%%%%%%%%%%%%%%%%


Thơ NGHINH NGUYÊN

DẤU CHÂN TRÊN CÁT

Lấn qua sa mạc cuộc đời
Quay lưng nhìn lại đất trời mênh mông

Bóng người theo bước hoàng hôn
Dấu chân phiêu lãng tiềm vườn thần tiên

Thời gian cùng với biến thiên
Eden - vết tích một miền hoang vu

thoáng qua cơn gió may thu
Dấu in nhỏ bé biệt mù xa xăm

Bước đời - bãi cát menh mông
Ta còn chăng những vết` chân nhạt mờ

Chân trần qua cõi thực-mơ
Niềm vui còn chút vết mờ sau ta .

Nghinh Nguyên

%%%%%%%%%%%%%%%%

 

 

 

 

Bạn muốn

-Phổ nhạc
-Hoà âm cơ bản
-Hoà âm chuyên nghiệp
-Thu âm tiếng hát

Hãy gửi mail về cho HSN
hsn2k3@yahoo.com
hansinguyen@yahoo.com


Copyright by HanSiNguyen. All rights reserved.